CĐDC là một chất hỗn hợp đồng đều của hai chất diệt cỏ 2,4-D (2,4-dichlorophenoxyacetic acid) và 2,4,5-T (2,4,5-trichlorophenoxyacetic acid). Các chất này đã được chế ra vào thập niên 1940 để khống chế các loại cây có lá to. Được ra mắt vào năm 1947, cả hai chất diệt cỏ này đã được thịnh hành trong nền nông nghiệp vào giữa thập niên 1950.
Trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, mục đích quân sự chính thức của CĐDC là làm rụng lá cây rừng để quân đội du kích Mặt trận dân tộc giải phóng không còn nơi trốn tránh. CĐDC là một chất lỏng trong; tên của nó được lấy từ màu của những sọc được vẽ trên các thùng phi dùng để vận chuyển nó. Quân đội Hoa Kỳ còn có một số mã danh khác để chỉ đến các chất được dùng trong thời kỳ này: chất xanh (Agent Blue, cacodylic acid), chất trắng (Agent White, hỗn hợp 4:1 của 2,4-D và picloram), chất tím (Agent Purple), và chất hồng (Agent Pink).
Đến năm 1971, CĐDC không còn được dùng để làm rụng lá nữa; 2,4-D vẫn còn được sử dụng để làm diệt cỏ. 2,4,5-T đã bị cấm dùng tại Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác.
Ảnh hưởng đến con người
Người ta đã tìm thấy CĐDC có chứa chất độc dioxin, nguyên nhân của nhiều bệnh và nhiều tật bẩm sinh cho cả người Việt lẫn các cựu quân nhân Hoa Kỳ. xem thêm dioxin
CĐDC và cuộc chiến tranh Việt Nam
Một bản báo cáo của Hàn lâm viện khoa học quốc gia (của Hoa Kỳ) vào tháng 4 năm 2003 đã kết luận rằng trong Chiến tranh Việt Nam, 3.181 làng đã bị phun với các chất diệt cỏ. Khoảng 2,1 đến 4,8 triệu người "hiện diện vào lúc phun." Thêm vào đó, nhiều quân nhân Mỹ cũng bị phun hoặc có tiếp xúc với các chất này trong các khu vực vừa phun. Bản báo cáo này đầu tiên được thực hiện bởi quân đội Hoa Kỳ để tìm hiểu bao nhiêu cựu quân nhân đã phục vụ trong các khu vực bị phun. Những nhà nghiên cứu được phép truy cập các hồ sơ quân sự và tài liệu hoạt động của không quân chưa được nghiên cứu trước đây. Ước tính này đổi số thể tích CĐDC được phun giữa 1961 và 1971 thành 7.131.907 lít hơn số đã được phỏng đoán vào năm 1974.
Vào ngày 31 tháng 1 năm 2004, một nhóm bảo vệ quyền nạn nhân, Hội Vietnam Association of Victims of Agent Orange/Dioxin (VAVA) đã kiện một số công ty Mỹ với trách nhiệm gây ra thương tích tại vì họ đã sản xuất chất hóa học này. Dow Chemical và Monsanto là hai công ty sản xuất chất này cho quân đội Hoa Kỳ lớn nhất, và đã bị kiện cùng với 8 công ty khác. Trước đây nhiều cựu quân nhân Hoa Kỳ đã thắng kiện tương tự.
Vào ngày 10 tháng 3 năm 2005, một quan tòa địa hạt (Jack Weinstein) đã bác đơn kiện, quyết định rằng những đòi hỏi của đơn kiện không có cơ sở pháp luật. Quan tòa kết luận rằng CĐDC không được xem là một chất độc dưới luật quốc tế vào lúc Hoa Kỳ dùng nó; rằng Hoa Kỳ không bị cấm dùng nó để diệt cỏ; và những công ty sản xuất chất này không có trách nhiệm về cách sử dụng của chính quyền. Chính phủ Hoa Kỳ, vốn có quyền miễn tố (sovereign immunity), không phải là một bị cáo trong đơn kiện. Tuy nhiên, vào năm 1984 cũng từ phiên tòa của vị quan tòa này, chính các công ty trên đã chi khoảng 180 triệu $ cho các gia đình người Mỹ là cựu chiến binh Việt Nam mặc dù không thừa nhận có hành động sai trái.