Tặng anh Nguyễn Văn Quý và các đồng đội của tôi đã bị nhiễm chất độc da cam/dioxin.
Các anh đi chiến đấu nhiều năm
Chân sắt, vai đồng dọc ngang đất nước
Những Dốc Miếu, Khe Sanh,
những Bù Đăng - Bù Đốp
Về A Lưới, A Sầu, rồi lại Chu -
Lai...
Phút bình yên nghe tiếng hoẵng,
tiếng nai
Nhớ da diết một tiếng gà phương
Bắc
Cùng đồng đội khỏa mình trong
suối nước
Nghe xạc xào tiếng lá rụng rừng
sâu.
Lại ầm ầm lũ giặc ném nỗi đau
Rải chất độc và đạn bom vung vãi
Thương những cánh chim trời tan
hoang sợ hãi
Đến những đàn thú rừng ẩn nấp
dưới hang sâu...
Nỗi đau này các anh có sợ đâu
Nhưng chất độc ngấm vào người,
ngấm mãi
Hết đời cha rồi đến đời con cái
Nhìn các cháu tật nguyền
nước
mắt chảy vào tim...
Trong đoàn người nhiễm chất độc dioxin
Anh tranh đấu để đòi công lý
Những đồng đội của tôi :
anh
Huy, anh Cười, anh Quý...
Thấm nỗi đau này biết thưở nào
nguôi?
Đất nước không còn đạn nổ bom rơi
Cả trái đất là ngôi nhà vĩ đại
Quá khứ lùi xa, nỗi đau âm ỉ mãi
Quyết đòi kẻ thù phải trả công lý
về ta.
Tháng 12 năm 2008
- Anh Huy : có con gái là Đỗ Thị Thu Hằng bị nhiễm chất độc da cam/dioxin, đã qua đời tháng 12 năm 2009, tròn 28 tuổi ;
- Anh Cười : cả hai vợ chồng anh Cười, chị Mậu cùng các con đều bị hiễm chất độc da cam/dioxin ;
- Anh Quý : Sau 01 tuần lễ, kết thúc chuyến đi vận động cho các nạn nhân Chất độc da cam và tham dự phiên điều trần tại Tòa phúc thẩm ở New York(Mỹ), ngày 07/7/2008,anh Nguyễn Văn Quý đã qua đời ở Hải Phòng.
Hoàng Tuấn Thiệu (Theo Thành Hội Nạn nhân CĐDC /D Hải Phòng)